[Novel] Nuôi Dưỡng Anh Hùng Để Tránh Cái Chết - Chap 13
- Home
- [Novel] Nuôi Dưỡng Anh Hùng Để Tránh Cái Chết
- Chap 13 - Người Hùng Vắng Mặt Dài Ngày (P1)
Tôi đang gặp phải một vấn đề nhức hết cả đầu.
“Ưmmm…”
Tôi đang ngồi trên một chiếc ghế trông rõ là đắt tiền trong phòng, mấy đường chạm trổ bên hông chắc chắn là do thợ mộc bậc thầy làm ra rồi. Tôi khoanh tay lại, ngắm nghía đống đồ bày la liệt trên bàn.
Có cả một đống [Ma Nguồn Thạch], loại dùng để bổ sung năng lượng.
Mấy viên đá này hiếm lắm, không màu, kích cỡ thì bằng lòng bàn tay. Còn to hơn cả ba viên pin đặt cạnh nhau. Chúng trông như pha lê, với một cột tinh thể được khắc ở giữa, có mấy dòng chữ chạy dọc theo cột.
Tôi có khoảng một trăm viên như thế.
Cũng nhờ cái khoản tiền tiêu vặt điên rồ của bố mẹ mà tôi mới tích trữ được đống đá này bằng cách mua túc tắc mỗi ngày một ít.
Tiền tiêu vặt của hội nhà giàu đúng là… không đùa được đâu!
Tôi nghĩ người ta không nên cho trẻ con lắm tiền đến thế. Đây chính là lý do bọn con nhà giàu hư hỏng. Lẽ ra họ chỉ nên cho con mình một khoản vừa đủ để chúng biết tiết kiệm mà mua những thứ mình muốn. Bọn trẻ phải biết quý trọng đồng tiền hơn chứ!
Chà, dù sao thì… khoản tiền tiêu vặt vô lý này lại giúp tôi đỡ đau đầu và cho phép tôi làm những gì mình thích.
Mỗi [Ma Nguồn Thạch] dùng để nạp ma lực đều được làm từ đá quý, nên chúng bị coi là đắt đỏ. Chỉ một viên cỡ lòng bàn tay đã có giá khoảng ba nghìn yên ở thế giới cũ của tôi.
Nếu tôi nạp thành công ma lực vào thứ này, nó sẽ giống như một cục pin, và tôi có thể dùng năng lượng bên trong làm nguồn cung cho các loại ma cụ khác nhau mà tôi chế tạo. Một khi hết ma lực, viên đá này cơ bản chỉ là một hòn đá trong suốt tầm thường.
Xét theo kích cỡ mỗi viên, nếu tôi dùng toàn bộ ma lực của mình thì một ngày nạp được khoảng ba viên.
Nghe mà nản luôn.
Tự hỏi liệu có cách nào dễ hơn để nạp đầy tất cả đống đá này không…
Kiểu như, một thứ gì đó có ma lực dồi dào ấy. Một nguồn ma lực như suối nước nóng, nước cứ chảy mãi, đủ để người ta lấy bao nhiêu tùy thích… Chà, nghĩ đến suối nước nóng giờ này thì tuyệt thật—không! Tập trung vào. Một thứ gì đó giống như nguồn năng lượng vô tận—
Đột nhiên, hình ảnh mái tóc vàng óng ả lóe lên trong đầu tôi.
“ÁÁÁÁÁÁ!!!”
Tôi bật phắt dậy, theo phản xạ làm đổ luôn cả ghế.
Chẳng phải có một người như thế sao?!
Một người có trữ lượng ma lực gần như vô tận?!
Đúng rồi, tôi có thể nhờ Alfred nạp mấy viên đá này! Tôi sẽ nhờ vị anh hùng tương lai! Nếu là cậu ta, chắc chắn chỉ loáng một cái là xong! Nhiệm vụ này đúng là sinh ra để cho cậu ta mà!
Nhưng sau cơn phấn khích ban đầu, tôi lại thở dài thườn thượt.
Ấy là bởi vì, dù tôi đã nhảy cẫng lên sung sướng khi tìm ra giải pháp tuyệt vời cho vấn đề của mình, một vấn đề khác lại nảy sinh.
Làm sao để tôi nhờ được Alfred nạp mấy viên đá này cho mình đây?
Một lúc sau, tôi bình tĩnh lại, ngồi phịch xuống ghế rồi khoanh tay trước ngực.
Làm thế nào để cậu ta đồng ý giúp mình nhỉ? Có thứ gì tôi có thể trao đổi để được giúp không? Tôi có thể dùng thứ gì đó để nhử cậu ta…
“A!!”
Tôi có một ý tưởng tuyệt vời!
Chà, hôm nay tôi minh mẫn ghê ta?!
“Mình có thể nói với cậu ta đây là việc làm thêm!”
Nghĩ lại thì, lần trước gặp Alfred ở nhà thờ, cậu ấy bảo vừa làm xong một công việc thời vụ và đang tìm việc mới! Với món này, chắc chắn cậu ta sẽ cắn câu.
Yosh, quyết định vậy đi.
Có điều, tôi sẽ phải thương lượng giá cả mỗi viên với cậu ấy. Chẳng biết giá trung bình cho loại việc này là bao nhiêu nhỉ. Đành chịu. Mà, Alfred chắc rành hơn tôi, vì cậu ta đã làm ti tỉ việc bán thời gian rồi. À, nhưng có lẽ tốt hơn hết là hỏi Lowendal về giá thị trường trước. Nếu việc nạp ma thạch mà đắt đỏ, tôi muốn phải thu được lợi nhất.
Tôi sẽ thử tài mặc cả! Và tôi không có ý định thua đâu!
Giống hệt như với cửa hàng lá trà và đồ ngọt yêu thích của tôi. Lúc đầu, họ rõ ràng đã bán giá cắt cổ, và tôi đã phải trả giá để hạ chúng xuống. Không đời nào tôi lại mua bất cứ thứ gì với giá niêm yết. Mặc cả để giảm chi phí xuống còn một nửa giá ban đầu là cảm giác tuyệt vời nhất!
Hài lòng với kế hoạch của mình, tôi vừa ngân nga vừa gật gù, nhét đống pha lê trong suốt khổng lồ vào một cái túi.
* * *
Vì không thể bàn chuyện làm thêm ở trường, tôi đang thảo luận vấn đề này với Alfred vào cuối tuần, sau khi cậu ấy đi làm về.
“Vậy một nghìn Erd mỗi viên thì sao?”
Erd là đơn vị tiền tệ của thế giới này, có giá trị tương đương với tiền tệ ở thế giới cũ của tôi. Chi phí sinh hoạt cũng vậy. Điều đó khiến mọi thứ dễ dàng hơn nhiều.
Với mười viên, cậu ấy có thể kiếm được mười nghìn Erd. Lương theo giờ trên thị trường cho công việc bán thời gian là một nghìn Erd.
Tôi ngồi cạnh Alfred trong phòng ăn khi cậu ấy đang dùng bữa tối, cố gắng thương lượng tiền công.
Nuốt ực món hầm và bánh mì do Marie làm, Alfred quay mặt về phía tôi và nhướng mày. (Tôi cũng đã ăn no rồi. Đồ ăn ở đây có vị như nhà làm và rất ngon.)
Mà này, đĩa của cậu hết sạch rồi à? Cậu không thấy mình ăn nhanh quá sao? Ăn chậm lại đi chứ. Ăn ngấu nghiến không tốt cho cơ thể đâu, biết không.
“Một nghìn.”
“Ừ.”
Alfred nhìn chằm chằm lên trần nhà, có vẻ đang cân nhắc. Sau đó, vuốt cằm một lúc, cậu ta đột nhiên quay lại nhìn thẳng vào tôi và gật đầu.
“…Được thôi.”
“Thật sao!!?”
Tôi làm được rồi!!
Một cuộc thương lượng nhanh gọn!! Nhưng sao tôi có cảm giác như mình chẳng thương lượng gì cả nhỉ?
Tôi vui vẻ mở chiếc cặp da của mình và đặt túi vải chứa đầy ma nguồn thạch lên bàn.
“Đây là một trăm viên. Cậu cứ từ từ làm. Cậu làm được bao nhiêu cũng giúp ích rất nhiều. Tôi sẽ trả tiền cho cậu tùy theo số lượng đá đã nạp mà cậu đưa cho mỗi lần trao đổi—”
Sau khi nhìn thấy số lượng [Ma Nguồn Thạch] trong túi, mắt cậu ấy mở to.
“Một trăm viên? Cậu cần nhiều thế để làm gì?”
“Ể!? C-cái đó… Dùng cho nhiều việc lắm. Rất, rất nhiều việc! Ờm, đ-đúng rồi. B-bố tôi cần chúng. Vì cậu có vẻ dư thừa ma lực nên tôi chỉ nghĩ tại sao không dùng của cậu. Đây không phải là một thỏa thuận tồi, đúng không?”
“Chà… Đúng là vậy.”
“Ừ hử. Đúng thế, đúng vậy! Vậy thì để thử, cậu nạp một viên xem sao.”
Tôi lấy một viên đá pha lê trong suốt ra khỏi túi và đặt vào lòng bàn tay Alfred.
“Giống như phương pháp [Truyền Ma Lực], cậu chỉ cần rót ma lực của mình vào viên đá này. Cứ coi viên đá như một vật chứa rỗng. Nó khác với việc truyền ma lực cho người khác. Không có sự kháng cự nào cả, nên sẽ khá đơn giản thôi.”
“Hểểể…”
“Thử đi.”
Alfred nắm nhẹ viên pha lê và bắt đầu truyền ma lực vào.
Viên pha lê không màu nhanh chóng chuyển sang màu cam, rồi đỏ—
Và nó vỡ tan tành.
Những hạt cát lấp lánh và trong suốt rơi qua kẽ tay Alfred.
“Cái…!?”
“Nó vỡ rồi.”
Vỡ á? Vỡ cái quái gì chứ!!
Đ-đồ ngốc này! Thứ đó giá ba nghìn Erd đấy! Mà cậu ta nghiền nó thành từng mảnh chỉ trong một giây! P-phí của giời!!
Tôi biết là cậu có thể nạp ma lực với tốc độ của một viên đạn, nhưng không cần phải nghiền nát ba nghìn Erd thành tro bụi như thế, đồ ngốc!!
“Đồ ngốc! Nạp năng lượng nhẹ nhàng thôi! Nhẹ nhàng! Cậu dồn quá nhiều ma lực vào đó rồi, đồ ngốc có sức mạnh vô tri! Dừng lại ngay khi viên đá chuyển sang màu cam đậm!”
Tôi không thể không lấy ra một viên đá khác, dúi vào lòng bàn tay Alfred.
Tôi không thể để cậu ta làm vỡ thêm viên nào nữa. Nếu có vẻ như cậu ta sắp làm vỡ thêm một viên, tôi sẽ phải giật nó khỏi tay cậu ta ngay lập tức! Để dự phòng, tôi nắm lấy tay của cậu ấy, bàn tay đang nạp năng lượng cho viên đá.
“T-thử lại lần nữa nào.”
Alfred gật đầu, và bắt đầu tập trung vào viên pha lê một lần nữa.
Viên đá trong suốt từ từ chuyển sang màu cam. Gì chứ, ra là cậu có thể làm được nếu chịu tập trung à! Thật tình, làm thế ngay từ đầu đi có phải hơn không.
Trước khi viên đá chuyển sang màu đỏ, tôi khẽ gõ nhẹ vào tay Alfred và cậu ấy dừng lại.
Cậu ta mở lòng bàn tay. Một viên pha lê màu cam máu đậm nằm bên trong, màu sắc minh chứng cho việc nó đã được nạp đầy.
Một tác phẩm hoàn hảo, đúng như tôi mong đợi từ Alfred, khiến tôi mỉm cười và gật đầu.
“Thấy chưa, chẳng phải cậu có thể làm được nếu cố gắng sao? Ừm, làm tốt lắm!”
Nói xong, tôi ngước lên. Alfred cũng đang nhìn tôi, ánh mắt trìu mến. Cậu ấy mỉm cười.
Tôi sững sờ và vội nhìn đi chỗ khác.
…Mình đang làm gì vậy, cười như thể thân thiết lắm không bằng? Thế này không ổn.
“…C-cậu chỉ cần nạp phần còn lại giống như vừa rồi. Cậu hiểu cách làm rồi chứ?”
“Tôi hiểu rồi. Mà này Lian, có cần gấp không?”
“Hửm? Gấp… À, thì, cứ coi như tôi muốn nó xong càng sớm càng tốt đi…. Cậu có việc gì khác cần làm à?”
Alfred gật đầu.
“Ba tuần nữa kể từ ngày mai sẽ là nghỉ xuân, đúng không?”
“Ừ-ừm. Cậu nói đúng. Có chuyện gì sao?”
Bắt đầu từ ngày mai, trường học địa phương của chúng tôi sẽ nghỉ ba tuần.
Rất nhiều học sinh phụ giúp việc đồng áng của gia đình, vì vậy trường học nghỉ vào thời điểm đó. Đây là mùa bận rộn của nông dân, vì đây là giai đoạn họ phải gieo hạt.
Tôi cũng sẽ bận. Tôi vẫn cần phải làm thiết bị báo động ma vật, và tôi cũng chưa hoàn thành bản đồ nguy hiểm của làng. Vì vậy, tôi dự định dùng kỳ nghỉ xuân để đẩy nhanh tiến độ.
“Ngày mai, tôi sẽ đi cùng ông bà Cheddar đến làng Fothel. Ngôi làng đó ở bên kia một ngọn núi. Vì vậy nên tôi sẽ vắng mặt ở nhà thờ nhiều nhất là hai tuần.”
Vắng mặt…?
“…Ể!?! T-tại sao!? Và tại sao lại lâu như vậy?!”
“Chuyến đi chắc sẽ mất khoảng hai tuần thôi… Chúng tôi cũng mang theo bò và ngựa. Người họ hàng của ông Cheddar có một trang trại ở ngôi làng đó, nhưng hình như hơn một nửa số gia súc của họ đã chết vì bệnh. Vì vậy, họ đang rất cần động vật, đến mức họ đã đến làng chúng ta để nhờ giúp đỡ. Ông bà Cheddar sẽ mang theo tám con bò… Và, họ đã nhờ tôi đi cùng.”
À, tôi hiểu rồi. Chắc họ muốn cậu ấy làm hộ tống… Vì Alfred rất mạnh.
“Làng Fothel…”
Tôi bối rối không biết phải làm sao.
Giờ tôi nhớ ra rồi.
…Đúng vậy.
Vậy là, chúng ta đã đến giai đoạn này rồi──
Chúng ta đã qua giai đoạn giữa của mạch truyện “Làng Tân Thủ”. Đây là một sự kiện chỉ có Alfred xuất hiện. Nói cách khác, tôi không phải là một phần của nó.
Sau khi băng qua một ngọn núi, Alfred sẽ gặp một nữ lữ khách trong một ngôi làng gần khu rừng, một người đi khắp thế giới như một người hành hương.
Nữ lữ khách có thể đọc các vì sao, một thứ được một số người gọi là thần lực. Và cô ấy sẽ đọc vận mệnh của Alfred. Mặc dù cô ấy không biết chính xác thời điểm, cô ấy biết rằng tương lai của cậu ta tràn ngập đau buồn và tang tóc.
Kể từ lần gặp đầu tiên, tôi đã thỉnh thoảng giúp đỡ Alfred, đảm bảo cậu ấy đi đúng hướng. Do đó, cốt truyện vẫn sẽ đưa cậu ta đến con đường đúng đắn.
Ngay trước cuộc tàn sát đó, ác quỷ sẽ sừng sững rình rập trước mặt cậu ta.
Ngày mà tất cả những người thân yêu của cậu ấy qua đời sẽ đến, không quá xa cũng không quá gần.
“T-tôi hiểu rồi… Ngày mai cậu sẽ… khởi hành lúc nào?”
“À. Sáng sớm. Đó là lý do tôi rất vui vì có thể gặp cậu hôm nay. Lần tới chúng ta gặp nhau… sẽ là hai tuần nữa.”
Hai tuần.
Thực ra, sự kiện này không nguy hiểm bằng sự kiện “Huấn luyện dã ngoại mùa hè”.
Dù vậy, Alfred sẽ đi qua những nơi không có công nghệ xua đuổi ma vật. Nếu không may, cậu ấy có thể gặp phải một số ma vật lang thang trên núi.
Theo cốt truyện của trò chơi, Alfred, ông Cheddar và bà Cheddar sẽ chạm trán nhiều ma vật cùng một lúc.
Các ma vật trong khu vực này hầu hết đều hiền lành, và ngay cả khi đói cồn cào, chúng cũng sẽ không tấn công con người.
Nhưng nhóm của Alfred vẫn bị tấn công.
Chà… Lần này, Alfred sẽ không chiến đấu một mình, nên chắc sẽ ổn thôi.
Ông Cheddar có thân hình to lớn, như một đô vật. Ông ấy cũng siêu khỏe, đến mức có thể tự mình nhấc một con bò lên. Thực tế, theo cốt truyện của trò chơi, ông ấy sẽ thực sự nhấc một con bò trong chuyến đi này! Quá tuyệt vời. Xin hãy cho tôi một ít sức mạnh nữa đi. Nếu tôi không nhầm, bà vợ cũng có thể một mình đối mặt với một con gấu. Tuyệt vời. Quá tuyệt vời. Đúng là một cặp đôi quyền lực.
Đó là lý do tại sao mọi chuyện sẽ ổn…
Từ trong túi, tôi lôi ra ba viên thuốc hồi phục, loại tôi luôn mang theo bên mình, và nhét chúng vào túi áo ngực của Alfred.
Chắc sẽ không nguy hiểm đến thế, nên có lẽ cậu ấy sẽ chỉ phải chiến đấu một lần trong suốt chuyến đi. Dù vậy, cậu ta sẽ dành thời gian trong vùng hoang dã của ngọn núi, và có thể bị thương bằng cách nào đó. Vì lý do đó, tôi đã cho cậu ta nhiều hơn một viên thuốc hồi phục. Cũng có khả năng ông Cheddar hoặc vợ ông ấy cũng sẽ bị thương.
“V-vì tôi có mấy mẫu thuốc thử, nên tôi sẽ đưa chúng cho cậu. Ngoài ra…”
Tôi tháo mặt dây chuyền “Bùa Hộ Mệnh Lấp Lánh Số 8” tự làm quanh cổ mình và đưa cho Alfred.
“Đ-đúng rồi. Đây cũng là một mẫu thử, nên… sao cậu không thử nó giúp tôi? Đây là công nghệ mới và có thể xua đuổi tà ma. Cậu chỉ cần nắm lấy phần có khắc chữ trên vòng cổ, và sau khi đọc ‘Flash’, nó sẽ phát sáng. Nó sẽ phát ra ánh sáng mạnh mà ma vật rất ghét. V-và còn nữa…”
“Lian.”
Nhưng tôi phớt lờ cậu ấy. Thay vào đó, tôi lấy ra một gói “Bánh Quy Duy Trì Calo”, thứ mà tôi cũng đã dự trữ và có hạn sử dụng dài. Một thứ tôi đã làm để chuẩn bị cho cuộc sống trong trại tị nạn một khi ma vật quét sạch phần lớn ngôi làng.
“Đây… Đây là khẩu phần ăn. Chúng để được lâu đấy. S-sau này hãy thử chúng đi. Và một điều nữa…”
“…Lian.”
Alfred nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.
“Bình tĩnh nào. Sẽ ổn thôi. Đừng lo lắng quá. Tôi sẽ trở về sau hai tuần.”
Không hiểu sao, cậu ấy nói với giọng điệu y như khi đang dỗ dành bọn trẻ.
“T-tôi bình tĩnh mà! Cậu nói gì vậy! Tôi… tôi không lo lắng.”
“Vậy sao?”
“Ừ-ừm. À, đúng rồi, cậu có thể bắt đầu công việc bán thời gian mà tôi đã đề cập trước đó khi cậu trở về. Cho nên…”
Nếu tôi không nói thế, chẳng phải cậu ấy sẽ mang những viên đá đó theo trong chuyến đi sao?
Rốt cuộc, nếu cậu ấy không có đủ ma lực trong chuyến đi, mọi chuyện sẽ rất nguy hiểm.
“Tôi hiểu rồi… Đúng rồi, Lian. Khi tôi không ở đây, cậu có thể đến thăm bà và bọn trẻ không? Không cần phải thường xuyên đâu.”
“Chuyện đó… t-tôi hiểu rồi…”
“Cảm ơn.”
Alfred mỉm cười.
Sau khi thấy nụ cười của cậu ấy, tôi không thể không nhìn đi chỗ khác.
A.
Cuối cùng, Alfred sẽ biết tất cả về tương lai đen tối đang chờ đợi mình.
Tương lai khi những người thân yêu của cậu ấy không còn tồn tại.
Một trải nghiệm bi thảm như vậy sẽ để lại những vết sẹo trong trái tim cậu ta, những vết sẹo không bao giờ phai mờ. Những vết sẹo sẽ mãi mãi đau đớn.
…Giống như những gì đã xảy ra với tôi.
Tôi đột nhiên cảm thấy muốn chạy trốn và nhanh chóng rút tay mình khỏi tay Alfred. Tôi đứng dậy.
“T-tôi về đây!”
“Tôi hiểu rồi. Vậy tôi sẽ tiễn cậu ra cổng.”
“K-không, đừng. Không sao đâu. Tôi tự đi được… Tôi sẽ đi ngay sau khi tạm biệt Marie-sama và bọn trẻ.”
Vào giờ này, Marie và bọn trẻ hẳn đang làm lễ buổi tối.
Buổi lễ mà họ thực hiện ngay trước khi đi ngủ.
Họ cảm ơn nữ thần vì một ngày suôn sẻ, hát một bài thánh ca hy vọng về một đêm yên bình, sau đó cầu nguyện cho một ngày mai tốt lành.
Những đứa nhỏ nhất thì chắc đã ngủ rồi.
Bọn trẻ ở nhà thờ này thức dậy cùng ánh nắng ban mai và ngủ sau khi mặt trời lặn. Lịch trình của chúng hoàn toàn khác với lịch trình vô tổ chức của tôi, vô cùng yên bình. Một cuộc sống có quy củ và lành mạnh.
Xách túi lên, tôi quay về phía lối ra của phòng ăn.
Dù tôi đã nói Alfred không cần tiễn, cậu ta vẫn một mình đi đến phòng cầu nguyện. Và cậu ta theo tôi suốt quãng đường ra cổng.
Tôi vẫy nhẹ tay trước cổng.
Giống như chúng tôi vẫn thường làm.
“Gặp lại sau nhé, Lian. Đi đường cẩn thận.”
“C-cậu cũng vậy. Mà, trông cậu cũng đâu phải dạng người bị giết mà chết được.”
“Vậy sao?”
Mặc dù lời nói của tôi tàn nhẫn, Alfred vẫn cười vui vẻ.
Ngay khi tôi bước một chân ra khỏi cổng, Alfred nắm lấy cổ tay tôi.
“C-cái gì?”
Câu hỏi của tôi dường như khiến cậu ấy do dự, và cậu ta cúi đầu xuống. Rồi cậu ấy lại nhìn lên tôi.
“…Cậu có thể ban phước cho tôi được không…?”
“‘Ban phước?’”
À, cái đó à?
Ban phước. Hay nói cách khác, một lời cầu nguyện mà Marie và những người dân làng khác nói với những vị khách sắp rời làng. Đó là để họ có một chuyến đi an toàn, rằng điểm đến sẽ mang lại may mắn cho họ.
Đây là ý của cậu ta sao?
Một lời chúc phúc…
…Từ tôi?
Nhưng… Chuyện đó xấu hổ chết đi được…
Không thể nào. Không đời nào…!!
Ý tôi là, tôi phải áp má mình vào má cậu ta, đúng không!? Mà còn là cả hai bên má nữa chứ!!
Kiểu chào hỏi phương Tây đó quá thân mật đối với tôi! Không đời nào!! Họ còn hôn nhau trước mặt người khác một cách thản nhiên nữa chứ! Họ không thể… dè dặt hơn được sao!? Tôi xin các người đấy! Rào cản này quá cao đối với tôi!
Một nụ cười cô đơn thoáng qua trên môi Alfred và cậu ấy buông tay tôi ra.
“…Thôi quên đi. Tôi nghĩ rồi, không sao đâu.”
Có thật là ổn không?
Vai cậu đang rũ xuống và khuôn mặt trông đầy miễn cưỡng và cô đơn kìa.
Tỉnh táo lại đi. Nghiêm túc đấy. Tôi xin cậu. Thật đấy.
Cậu không thể buồn chỉ vì chuyện như thế này được, biết không! Cậu vẫn còn những trận chiến phải đối mặt!
Aizz, thật tình…!
Tôi gom hết ý chí của mình, túm lấy cổ áo Alfred bằng cả hai tay.
Alfred cúi xuống phía tôi sau khi tôi kéo mạnh cậu ta.
“…‘Cầu cho phước lành của nữ thần bảo vệ cậu, và cho ánh sáng soi rọi rực rỡ nơi cậu đến.’”
Tôi áp má mình vào má Alfred, trước tiên là bên phải, rồi bên trái. Má cậu ấy có cảm giác hơi mát khi chạm vào.
“C-cậu vui chưa?”
Tôi quan sát biểu cảm của Alfred. Đôi mắt cậu ấy đang run rẩy và ngấn lệ.
Tại sao cậu lại trông như muốn khóc vậy?
Tôi đã vứt bỏ hết sự xấu hổ của mình để làm điều đó đấy, biết không? Nên vui lên đi, đồ ngốc. Bây giờ có chuyện gì nữa? Cậu có phàn nàn gì à?
Ngay khi một lời phàn nàn sắp tuôn ra khỏi miệng tôi, Alfred đột nhiên cúi đầu xuống và áp môi mình vào môi tôi.
“Ưmgh…!?”
Bối rối, tôi dùng cả hai tay đẩy vào ngực Alfred, thoát khỏi vòng tay của cậu ấy.
“C-cậu….! Cậu đúng là!! Ch-chuyện này… Chuyện này quá đáng thật…!!”
Lời cầu nguyện “Ban Phước” có hai hướng diễn tiến. Đầu tiên, đó là phần áp má vào nhau ban đầu.
Sau đó, nếu bạn hôn lên trán người kia, nó tượng trưng cho gia đình và tình bạn tuyệt vời.
Nhưng nếu bạn hôn lên môi họ, nó tượng trưng cho vợ chồng hoặc người yêu—
Hay ít nhất là nó phải như vậy!!
“Quá đáng?”
“Ừ!! Cậu quá đáng lắm! Đồ ngốc này!!”
“…Vì cậu cứ nhìn tôi chằm chằm, tôi đã nghĩ chắc là không sao.”
“Tất nhiên là có sao rồi!! Đừng có tự diễn giải mọi thứ theo ý mình như thế!”
“Tôi hiểu rồi.”
‘Tôi hiểu rồi’ là hiểu cái gì chứ? Rõ ràng là cậu cóc hiểu gì sất, chỉ nói cho qua chuyện thôi, đúng không?!
“T-tôi về nhà đây! Tạm biệt!”
“À. Gặp lại sau nhé…”
Câu nói ‘gặp lại sau nhé’ của cậu ấy suýt nữa khiến tôi khựng lại.
Những lời đó chứa đầy một lời hứa… sẽ gặp lại.
“…G-gặp lại sau…”
Đúng vậy, sau hai tuần, Alfred sẽ trở về nhà.
Sẽ không có vấn đề gì đâu.
Tuyệt đối không.
Tôi gật đầu và Alfred gật lại, khuôn mặt cậu ấy rạng rỡ với một nụ cười thật tươi.